logo
Mình là Hoan. Một blogger & một ông bố 2 con đang sống tại Hà Nội.
Mình mong muốn giúp cho các ông bố bà mẹ tạo ra những trải nghiệm tích cực trên hành trình nuôi dạy con. Cùng với nhau, chúng ta sẽ trải qua và chạm tới những điều kỳ diệu của việc làm cha mẹ, của những niềm vui thưở ấu thơ & cảm thấy thực sự “enjoy” vào cuộc sống gia đình cũng như việc chăm sóc con cái.
Mình tin rằng nhiều vấn đề của thế giới có thể khắc phục được nếu chúng ta nuôi dưỡng một đứa trẻ có đạo đức, nghị lực và trí tuệ.
Đưa con đến trường thế nào cho đúng kiểu ? – huyhoan.com
fade
938
post-template-default,single,single-post,postid-938,single-format-standard,edgt-core-1.2,kolumn-ver-1.5,,edgtf-smooth-page-transitions,ajax,edgtf-theme-skin-light,edgtf-blog-installed,edgtf-header-standard,edgtf-fixed-on-scroll,edgtf-default-mobile-header,edgtf-sticky-up-mobile-header,edgtf-animate-drop-down,edgtf-search-covers-header,edgtf-side-menu-slide-from-right,wpb-js-composer js-comp-ver-6.4.1,vc_responsive

Đưa con đến trường thế nào cho đúng kiểu ?

Bạn biết không ? Để đưa con đi học không hề khó. Nhưng để đưa con đến trường đúng kiểu thì cực kỳ khó. Khó đến nỗi mà tôi tự đánh giá là một buổi sáng tuyệt vời là dậy sớm đưa con tự đi tới trường… thành công. Để tôi kể cho bạn nghe về một chuyến phiêu lưu theo tôi là hoàn hảo.

Chuẩn bị chuyến phiêu lưu “đưa con đến trường”

Để thực hiện chuyến phiêu lưu hoàn hảo, hai gã trai trẻ: Một đứa mới bước vào đời, còn một đứa tập tễnh trưởng thành phải có đủ bản lĩnh tri thức để hài hòa với nhau.

Gã 2 tuổi chưa biết gì nhiều thì yêu cầu tiên quyết và cấp thiết là phải nắm bắt được quy trình chào buổi sáng. Nào là dậy, đánh răng, rửa mặt, thay quần áo và đi dép tới trường.

Thành công ngoài sự cố gắng còn cần may mắn.

Một buổi sáng may mắn diễn ra như sau: Gã 2 tuổi đã thức dậy nhưng vẫn nằm dài trên giường nghe mẹ thỏ thẻ: “Dậy đi học đi con, ở lớp các bạn đang chờ con kìa”, hắn nằm sấp, mỉm cười toe toét, rồi bất chợt vùng dậy kêu: “ô tô”.

Và điệp khúc: “đánh răng rửa mặt đi con, mặc quần áo đi con, bố đưa đi học” tiếp tục bắt đầu. Đó là một buổi sáng đầy cảm hứng.

Đối với gã trai lớn tuổi hơn, đã có kinh nghiệm hoạt động chào buổi sáng 29 năm. Từng kinh qua các thể loại thức xuyên đêm hay ngủ nướng đến trưa. Nay đã biết cách dậy từ sớm để làm vài việc cho bản thân như đọc vài trang sách, ăn sáng và chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến phiêu lưu.

Để có được sự bình tĩnh và kiên nhẫn trong khoảng thời gian nửa tiếng sắp tới ấy, gã trai lớn đã sắp xếp công việc sáng hôm sau và tốt nhất là hoàn thành mọi việc trong ngày hôm trước. Rồi tối ngủ sớm để sáng có thể dậy sớm hơn.

Đưa con đến trường thế nào cho đúng kiểu ?

Bắt đầu chuyến phiêu lưu “đưa con đến trường”

Gã trai lớn đầy quyền năng và tự tin đối với gã trai nhỏ. Hắn cho phép gã trai nhỏ quyền lựa chọn. Bắt đầu từ việc đi dép gì?; Chọn phương tiện nào: đi bộ, đi xe thăng bằng, đi xe máy (nhưng không khuyến khích vì đi xe máy không có tính vận động và không thân thiện với môi trường);

Sau đó, trên đường đi gã trai nhỏ được đi và được nghỉ tùy thích nhưng nhất nhất theo hướng tới trường mà gã lớn dẫn dắt. Bởi nếu không gã trai lớn sẽ muộn giờ làm mất.

Trên đường đi gã trai nhỏ thường dừng lại xem đủ thứ. Không những thế còn đòi hỏi vô số yêu cầu mà chỉ gã lớn hơn mới hiểu được: đi nối đuôi nhau, đâm vào cột điện, đuổi theo lá bay… và giải đáp bất kỳ câu hỏi nào hắn đặt ra:

– Cái gì đây ?

– Cái cột điện con ạ.

– Cái cột điện ah ? Đâm cột điện ná. Chạy nhanh, chạy nhanh!

Vì vậy, gã lớn phải trang bị cho mình áo giáp kiên nhẫn bền bỉ hoặc và lưỡi gươm thuyết phục sắc bén để đưa gã nhỏ con đi đúng hướng.

Hồi mới đi học, đôi khi gã bé đang đi sực nhớ ra mình tới trường thì ngồi phịch xuống đất đòi: “đi về nhà cơ”, “mẹ ơi”. Nhiều lần rồi cũng quen.

Thường thì đi với nhau: gã lớn nói huyên thuyên đủ thứ, còn hơn cả một hướng dẫn viên du lịch tận tụy, toàn những thứ trên trời dưới biển như: “A đi đường này dễ hơn này”, “A chào bạn ô tô màu đỏ nhé”. “A, cố lên vượt qua con dốc này thôi!” (mà thực chất là bờ vỉa hè).

Ấy mà giả dụ gã 2 tuổi kia có lơ đễnh bước vào một ngã rẽ cuốn hút khác thì phải lập tức thu hút sự chú ý kiểu: “Ô, bạn xe buýt đi đường này cơ mà, chào bạn xe buýt nhé”.

Đôi khi hắn thấy thật may mắn vì đường tới trường đủ gần để đi bộ, đủ rộng để hai gã la cà mà không khó khăn gì cả. Cứ như thế cho tới trường. Gã bé hùng dũng phi vào trường, vào hẳn nơi thường để xe thăng bằng để cất xe, sau đó mới tới chỗ ngồi cởi dép. Và nghi thức chào tạm biệt bắt đầu.

Chuyến phiêu lưu kết thúc như vậy đấy!

Trong chuyến phiêu lưu quen thuộc này, điều mà cả hai gã hướng tới chính là cảm hứng.

Gã bé thì luôn tràn đầy cảm hứng. Khó khăn ở chỗ duy trì nó kia. Cảm hứng của gã bé dễ mất và dễ lấy lại. Hắn như đang chơi trò Flappy bird một cách khó khăn vậy.

Gã lớn thì hiểu rằng: Gã 2 tuổi kia cần vận động nhiều để tích lũy kinh nghiệm, và tự đi học buổi sáng cũng là một cách vận động giúp máu lưu thông lên não. Việc tự mình đi tới trường cũng kích thích khả năng quan sát, trải nghiệm và ham thích khám phá.

Và có một điều hắn đã nhận ra: nếu buổi sáng bắt đầu như thế thì cả ngày hôm đó gã 2 tuổi sẽ rất hoạt bát vui vẻ. Hắn cũng nhận ra rằng, ngày hôm đó hắn chắc hẳn sẽ tuyệt vời, vì việc đưa con đi học khó thế hắn còn làm được cơ mà!

Nếu có thời gian, mời bố mẹ xem thêm film hoạt hình cũng về chủ đề đưa con đi học này nhé: https://www.youtube.com/watch?v=kQjtK32mGJQ

admin
No Comments

Post a Comment

Review sách: Chờ đến mẫu giáo thì đã quá muộn Previous Post
Phương pháp giáo dục Montessori - Thời kỳ nhạy cảm của trẻ: Tổng quát, thực tế, dễ hiểu Next Post